Có những cuộc gặp gỡ trong đời không ồn ào, không định trước… nhưng ở lại rất lâu trong tim. Ngày đầu tiên chúng tôi gặp con - một cậu bé nhỏ nhắn, ánh mắt trong veo nhưng ẩn sâu là sự chững chạc đến lạ. Con lễ phép, rụt rè chào từng người. Chỉ khi ngồi xuống, nghe câu chuyện về con, chúng tôi mới hiểu vì sao một đứa trẻ lại có thể “lớn” sớm đến thế…

Cha con đã rời xa khi con còn chưa kịp biết gọi một tiếng “bố”. Trong ký ức của con, hình ảnh về cha chỉ là một khoảng trống. Vậy mà có lần, cô giáo ra đề văn: “Tả về người cha của em”. Con đã không khóc. Con lặng lẽ mang bài về nhà, ngồi thật lâu trước di ảnh của cha… nhìn thật kỹ, thật lâu… như cố ghi nhớ từng đường nét. Rồi con viết. Viết bằng trí tưởng tượng của một đứa trẻ chưa từng được cảm nhận hơi ấm tay cha. Viết bằng nỗi nhớ mà con chưa từng có cơ hội trải qua. Không ai biết trong khoảnh khắc đó, con đã phải mạnh mẽ đến nhường nào.

Mẹ con - một người phụ nữ tảo tần, một mình gồng gánh nuôi hai chị em khôn lớn. Cuộc sống còn nhiều vất vả, nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, chưa bao giờ thiếu đi sự yêu thương và nghị lực. Con hiểu điều đó. Hiểu nên con ngoan hơn. Hiểu nên con cố gắng hơn mỗi ngày. Nhiều năm liền, con luôn là học sinh giỏi, nằm trong top đầu của lớp. Những trang vở của con không chỉ có bài học, mà còn là những ước mơ được viết nắn nót, rõ ràng. Năm nay, con bước vào kỳ thi vào lớp 10 - cánh cửa đầu tiên để chạm tới ước mơ của mình: được học ở một ngôi trường top đầu của thành phố. Nhưng phía sau ước mơ ấy… là những nỗi lo rất thật. Con lo mẹ vất vả. Con lo gánh nặng gia đình. Con lo nếu mình không đủ giỏi… thì sẽ phụ lòng mẹ. Có những lúc, con im lặng nhiều hơn. Nhưng chúng tôi biết, trong sự im lặng ấy là cả một bầu trời suy nghĩ của một đứa trẻ luôn muốn gánh đỡ cho người lớn.

Và rồi, chúng tôi đến bên con - không phải để thay thế ai, mà chỉ để nói với con rằng: “Con không đi một mình”. Những “người mẹ đỡ đầu” của Khối An ninh nhân dân Công an thành phố Hải Phòng - mỗi người một hoàn cảnh, một công việc khác nhau, nhưng cùng chung một mong muốn: Được là điểm tựa tinh thần cho con. Được đồng hành cùng con trên chặng đường phía trước. Chúng tôi biết, những gì mình làm chỉ là một phần rất nhỏ. Nhưng đôi khi, một bàn tay nắm đúng lúc… cũng đủ để một đứa trẻ vững tin bước tiếp. Chúng tôi không hứa sẽ làm thay con những khó khăn phía trước. Nhưng chúng tôi hứa sẽ luôn ở đó - lặng lẽ, bền bỉ - để con biết rằng phía sau mình luôn có người tin tưởng.
Ước mơ của con - không còn là giấc mơ của riêng con nữa. Đó là ước mơ được vun đắp bởi tình yêu thương, bởi sự sẻ chia, và bởi niềm tin. Chỉ mong rằng, một ngày không xa, khi con bước qua cánh cổng ngôi trường con hằng mong ước… Con sẽ mỉm cười thật tươi và nói: “Con đã làm được rồi”! Và khi ấy, chúng tôi sẽ lại đứng phía sau - lặng lẽ tự hào.
Một hành trình nhỏ… nhưng chứa đựng cả một niềm tin lớn.